Ghiền trâu xách tay!

Sách Phật dạy: đời là bể khổ! Còn trong bài vè cổ Lục súc tranh công (khuyết danh), trâu cũng khóc than kể lể thật chí tình. Vậy ai sướng hơn ai?

Tấn Tới

Quá mười hai giờ đêm, bà chị tổng giám đốc vài công ty chuyên kinh doanh chất xám ở TP.HCM, còn ngồi chểm chệ trên mail, gõ bàn phím nghe tanh tách; để: góp ý, chỉ đạo cho mấy cái báo cáo, đề xuất của một số chuyên gia dưới quyền. Người mỏi nhừ, chị vẫn cố nhướng  mí mắt cày! Sáu giờ sáng mai, chị lại bay sang Paris, Pháp dự một hội chợ quan trọng rồi! Nghiệt thật, muốn mời chị một bữa thịt ngưu cũng khó!

Mòn mỏi phận trâu nội

“A lô chú hả? Có bận gì hôn? Tui mới lên, có mang cho chú hủ mắm cá mồng gà dáo dẻo xương. Gặp chút nghe!”, giọng anh Trung Kiên hồ hởi qua điện thoại. Nhưng so ra, chị kia vẫn chưa khổ bằng ông anh xứ công tử Bạc Liêu này. Thời vàng son, anh từng là một sếp trọng trọng (khá lớn) ở tỉnh. Nay, anh phải bôn ba săn dự án.

Hơn năm trước, anh khoe đang bắt tay làm một dự án bệnh viện nghỉ dưỡng cao cấp, vốn vài trăm tỷ đô. Thế nhưng, chạy lên – xuống: Bạc Liêu – Sài Gòn – Hà Nội mỏi mê, anh vẫn chưa nhận được đồng nào từ một tổ chức phi chính phủ ở tận Mỹ.

Trâu nướng sa tế.(Ảnh: Tấn Tới)

“Dzô cho tiêu sầu anh! Làm miếng trâu xách tay đưa cay anh! – Cha! Món này có lý nghe!”, hai người bạn vong niên chúng tôi trước nay như tri kỷ về thú ẩm thực. Cũng cần nói thêm, anh thuộc hàng cao thủ sành ăn. Chưa kể, anh cũng từng là mục đồng thủ lĩnh nơi cánh đồng “chó ngáp” miệt Minh Hải xưa. Thế nên, các món trâu nóng trâu lạnh, trâu ướt trâu khô anh đều ăn… mòn răng.

Vậy, cớ sao anh lại khen thật lòng miếng nạc trâu kho sả bình dị tôi mời? Có thể, tuy dung dị, nhưng nó hòa quyện được mùi vị mê hoặc của nhiều loại tinh dầu tươi từ: sả, nghệ, ớt… thấm đẫm chân quê! Và đặc biệt là, nổi bậc độ ngọt bùi của từng lát thịt.

Hoặc giả, tôi đã nhẹ nhàng khơi đúng mạch nguồn ký ức tuổi thơ dữ dội nơi anh. Nghe như, có tiếng vặn sừng kêu răng rắc của con đực xóm trong với “chúa tể” xóm giữa. Cùng tiếng í ới của xóm giềng lam lũ, rủ nhau tới gốc cây me cổ thụ nhà anh chia thịt con trâu già. Nó đã ngã bệnh cả tuần, gượng dậy không nổi nữa (chắc bị chứng loãng xương nặng), tia nước mắt cứ ri rỉ chảy khi gặp bạn thân!

Tóm lại, đó là sự đồng điệu, cảm thông của thằng em tóc bạc với ông anh tóc đen. “Nhưng sao kêu trâu xách tay ngộ vậy chú? – Trên này, có quán hoặc tiệm chế biến sẵn thành từng phần nhỏ. Thèm, mình ghé qua xách đi và gửi lại tiền hoặc mua qua mạng sẽ có người giao – Tiện lợi quá tay!”

Chưa kể, xu hướng tiêu dùng mới ở Mỹ đang bỏ bò theo trâu. Bởi, người ta lập luận công nghệ nuôi bò của: Úc, Hoa Kỳ…; quá bài bản nên vuột mất yếu tố tự nhiên. Trâu thì đỡ hơn. Mặc khác, tỷ lệ mỡ trong thịt trâu cũng ít hơn bò, rất có lợi cho những con tim… xanh xao!

Hên xui trâu ngoại

Nhờ vậy, một số dân Ấn Độ, đang “dễ thở” hơn vì xuất được thịt trâu chất lượng sang nhiều nước, có cả Việt Nam. Còn nhớ, khoảng 6 – 7 năm trước, có công ty nhập trâu Ấn nguyên bầy về “rọng” chỗ bãi cỏ gần cầu Bình Triệu, xẻ thịt bán dần. Chạy mua phần nạc, ướp giản tiện với chút muối ớt, đem nướng tảng cùng bầu bạn – ngọt mềm khỏi chê! Buồn thay, nay thường là hàng trâu ngủ đông ( đông lạnh) nên bớt mê.

Đành cặm cụi tìm trâu tơ ăn cỏ đồng ta. Mất ba mùa lúa, mới có tin vui. “Trâu xào khế hườm với dưa hồng – nhận dưa chua nguyên trái, ông ăn chưa? – Lạ hén!”, một nguồn tin khá tin cậy mách. Tầm một giờ ngày cuối tuần, quán Trâu Đồng Quê, trên đường Nguyễn Đức Thuận, P.13, quận Tân Bình, TP.HCM đông nghẹt khách, ồn ào như vỡ chợ.

Thật ra ở đây, không có món ông thổ địa khu này kể. Hoặc lá sách trâu xào khế hoặc thịt trâu xào dưa hường làm chua, giá khoảng: 70.000 – 80.000 đồng/dĩa.

Quán bình dân nên phần trình bày không được bắt mắt, nhưng khi nhai cặp dưa – trâu mới giật mình nhận ra: dường như chúng là cặp đôi… tiền định. Chỉ biết tặc lưỡi trách mình có mắt như mù. Chuỗi nhạc “cơm” dưa (nhai) trỗi lên nghe giòn giòn, khiến vật thực thêm đáng yêu. Cùng chút men chua dìu dịu, như nâng đỡ miếng thịt trâu mộc mạc thêm sang cả và lâu ngán hơn.

Mỗi tội, dưa âm thầm giấu muối trong… bụng nên có hậu mặn quá cỡ. Chẳng biết đầu bếp vô tâm hay cố tình không xả mạnh muối trong dưa, nhằm dễ bán bia chăng?

Tuy nhiên, nếu kết hợp món này với 5 – 7 lát khế chua hườm (hơi ửng hồng) vị ngon sẽ đề huề hơn. Mặc dù vậy, chủ quán cứ “nói tiếng nước ngoài” (giọng rặt Huế), khăng khăng  bảo rằng món này đã ổn. Với lại, thịt trâu nguyên liệu ở đây vẫn là, hàng nhập “ăn” đầy đá (nước đá). Mặc dù, miếng thịt còn khá tươi so với những quán bình dân tương tự, khu hai quận giáp ranh: Tân Bình – Tân Phú, TP.HCM

Chỉ còn đường vọt ra vùng Đức Hòa (Long An), vào thẳng lò mổ gọi lớn một dĩa “cơm trâu” xem ra chắc ăn hơn. Cặm cụi cỡ này mà vẫn còn bị hớ. “Trâu mình kiếm đâu ra, toàn trâu Cam, Lào… không hà mấy chú ơi!”, thằng bé phụ việc ở đây cười hết cỡ khoe hàm răng sún tiết lộ.

Thì thôi, trâu nào cũng vắt vẻo tình! Chợt vui lại, khi nhớ lời của một anh bạn nguyên giám đốc ngành hàng ăn uống của sở Du lịch TP.HCM: “Ê! Xưa chăn trâu là khổ. Nay có trong tay bầy trâu cỡ 100 – 200 con là thuộc hàng trung gia nghe mậy!”

Tấn Tới

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.