Nguyễn Gia Trí: họa sĩ đã nhìn ra khả năng kỳ diệu của sơn mài

Bí quyết của nghệ thuật là không cố ý làm gì cả. Để cái mờ, giữ cái bóng. Sơn dầu khác với sơn mài là không có cái bóng. (Họa sĩ Nguyễn Gia Trí nói về sáng tạo, họa sĩ Nguyễn Xuân Việt ghi lại, nhà xuất bản Văn Học 1988).

Đinh Cường

Continue reading

Ngày cuối cùng của nhà văn Lê Văn Trương

Đây không phải một bài viết có tính cách khêu gợi ở lòng mến thương của độc giả, của anh em văn nghệ đồng thời với Lê Văn Trương , cũng không cần phải là một bài nói lên sự có mặt của mình trong giờ phút tranh sống của Lê Văn Trương.

Trần Tuấn Kiệt

Continue reading

Ký ức về con đường Hai Bà Trưng, Tân Định

Nhắc đến hai chữ Tân Định thì những ai sinh ra, lớn lên hoặc đã từng sống tại đây đều cảm thấy phấn chấn, sẵn sàng mở lòng trao đổi dăm câu chuyện. Chỉ con đường Hai Bà Trưng cũng biết bao điều để kể. Bài viết này gợi nhớ đến các cửa hiệu đã tồn tại trước năm 1975 trên con đường Hai Bà Trưng

Nguyễn Đắc Thịnh

Continue reading

Kể về cơm thố chợ Cũ năm xưa

Cơm là thực phẩm chánh của người Việt mình từ xưa đến nay. Có nhiều loại cơm quen thuộc như cơm trắng, cơm tẻ, cơm nếp, cơm chiên, cơm vắt, cơm nguội, cơm tấm, cơm tay cầm, v.v.. Nhưng cái tên “cơm thố” nghe lạ tai với không ít người Việt mình ở hải ngoại.

Trần Văn Chi

Continue reading

Một chút Sài Gòn trong lòng Hamburg

Hamburg là thành phố châu Âu đầu tiên tôi ghé thăm, cũng đã hơn mười hai năm rồi, và đã bị choáng ngợp bởi sự hiện đại của nó. Năm đấy, trời cuối thu, bà cụ đã đưa tôi qua những con phố ngập lá vàng… Thành phố Hamburg chiều thứ bảy yên tĩnh và tuyệt đẹp! Năm nay, bà cụ chống gậy đưa tôi về ngoại ô Hamburg uống cà phê, nhìn cối xay gió.

Vũ Thế Thành (trong Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ)

Continue reading

Chuyện đời của cầu Bình Lợi xưa

Thuở nhỏ tôi vẫn nghe vài câu chuyện về cầu Bình Lợi. Những câu chuyện đó không vui, toàn là chuyện tự vẫn vì thất tình, mang nợ bài bạc hết đường cứu chữa. Lúc hiểu biết một chút, tôi tự hỏi tại sao người ta cứ phải ra cầu Bình Lợi nhảy xuống sông tìm Hà Bá mà không tìm một cây cầu khác. Chẳng lẽ Sài Gòn chỉ có mỗi cây cầu đó thôi sao. Sao không nhảy sông từ cầu Sài Gòn, chỗ khúc sông này rộng và nhiều vùng nước xoáy?

Trang Nguyên

Continue reading

“Baby in the box” – tấm hình thay đổi cả một đời người

Tấm ảnh trắng đen nổi bật hình ảnh một em bé gái nhỏ nhoi, mặc phong phanh chỉ độc nhất chiếc áo trên người, nằm trong cái hộp giấy bằng cáctông, tay em thò ra bên ngoài như đang nắm lấy tay anh trai của mình, cũng nằm co quắp bên cạnh chiếc hộp ấy, và cái bát ăn xin thì để bên cạnh. Cả hai nằm trên nền gạch của đường phố Sài Gòn.

Le Tu Ngoc

Continue reading

Người viết thư mướn cuối cùng ở Sài Gòn

Công việc của ông Dương Văn Ngộ gắn liền với Bưu điện Trung tâm Sài Gòn, tòa kiến trúc cổ kinh được xây dựng từ năm 1886 với nhiều đặc trưng của phong cách kiến trúc Á – Âu. Khách du lịch nước ngoài tới đây không chỉ để ngắm một trong những bưu điện cổ và đẹp nhất châu Á mà còn để được tận mắt chứng kiến công việc viết thư mướn của một nhân viên bưu điện về hưu.

Thuận Thiên

Continue reading

Phạm Duy nhớ Văn Cao

Khi kết bạn với Văn Cao ở Hải Phòng vào năm 1944, tôi đã có nhiều kinh nghiệm về tình rồi nhưng tôi thấy Văn Cao lúc đó rất cô độc, không có một thứ nhân tình, nhân ngãi nào cả! Văn Cao lúc còn trẻ là người chừng mực. Ít khi anh chàng chịu theo tôi trong những cuộc chơi.

Phạm Duy

Continue reading

Sài Gòn Và Tuổi Thơ Tôi

Tôi luôn luôn ngần ngừ không dám xé, đưa cho bà bán hàng; bà cầm lấy, xé toạc làm hai, khi tôi chỉ mua một cái bắp. Bà đưa phần nửa tiền còn lại để chúng tôi có thể cất đi, tối mai lại ra mua bắp nữa. Mỗi lần thấy đồng bạc bị xé, tuy không phát ra tiếng động, tôi cũng giật mình đánh thót một cái như nghe thấy đồng bạc của mình bị bể hay bị gẫy.

Trần Mộng Tú

Continue reading