Lời gió qua phone

Tôi bị tim mạch đã lâu, thỉnh thoảng trở chứng phải nằm nhà thương. Cách đối xử không “pro” của nhân viên, y tá và bác sỹ trong các bịnh viện Việt Nam đã nổi tiếng rồi, khỏi phải bàn thêm. Nhưng đó là các bịnh viện công. Tôi nằm bịnh viện tư nên nói gì cũng đỡ hơn, nhưng khi vào vẫn không dám hy vọng gì nhiều.

Vĩnh Lập

Continue reading

Người Bình Định

Nguyễn Mộng Giác với tôi cùng một quê, nhưng tôi lưu lạc đã lâu, thỉnh thoảng gặp nhau tôi có nhiều điều để hỏi thăm anh: tình hình an ninh ở làng này quận nọ, cảnh sinh hoạt độ này so với độ trước, những chuyện buồn vui đã xảy đến cho ông nọ bà kia, v.v. Cứ thế chúng tôi lần lần cùng nhau đi vào những nghĩ ngợi lan man về chỗ quê hương.

Võ Phiến

Continue reading

Chả cá Lý Trần Quán

[…] Năm xửa, năm xưa… Chiều nay ở xứ người, nhớ lại, cứ tưởng như chiều hôm qua… […] Trên đường Trần Văn Thạch, qua rạp Xi-nê Moderne, tôi đến đường Lý Trần Quán, đường này từ đường Hiền Vương – tên tiếng Pháp là Mayer – đến đường Trần Văn Thạch, tên tiếng Pháp của đường Lý Trần Quán là đường Barbier.

Hoàng Hải Thủy

Continue reading

Đúng, sai khi Trần Dần viết về Phan Khôi

Tôi không có trong tay cuốn Ghi, 1954 – 1960 của nhà văn Trần Dần do nhà văn Phạm Thị Hoài hiệu đính, xuất bản tại Paris năm 2001 nên chỉ được đọc đôi đoạn Trần Dần viết về Phan Khôi đăng trên trang Facebook của nhà nghiên cứu – phê bình Lại Nguyên Ân.

 Phan Nam Sinh

Continue reading

Lục xì, lục sở và… lục sờ

Văn học dân gian có bài thơ vịnh thành phố Hà Nội thời kì mới bị Pháp chiếm đóng:

Ba bên hàng phố, thấy xôn xao,/ Trở dậy mà xem những thế nào?/ Lục sở, trò bày trong rạp tối/ Tam tài, cờ cắm ngọn thành cao /Giầy tàu thẳng gót, Ngô đi bãi/ Quần lĩnh phơi trôn, đĩ rửa hào/ Nhuộm, vện, khoang, vằn, vô số chó/ Ra tuồng đắc ý, chạy nhôn nhao. (1)(2)

Nguyễn Dư

Continue reading