Quá trình xây dựng nhân vật Tôn Ngô Không

Trước bản Tây Du Ký phát hành từ đời Minh đang phổ biến hiện nay, còn có Tây Du Ký đời Nguyên và Tây Du Ký đời Tống… Ngô Thừa Ân không chắc là tác giả của Tây Du Ký…

Nakano Miyoko (Nguyễn Nam Trân biên dịch và chú thích)

Continue reading

Đã 50 năm. Tôi không còn là “cô gái napalm”

Tôi lớn lên ở Trảng Bàng, một làng nhỏ miền nam Việt Nam. Mẹ tôi bảo hồi còn nhỏ tôi rất tươi cười. Chúng tôi sống giản dị, ăn uống đầy đủ vì gia đình có ruộng và mẹ tôi làm chủ quán ăn nổi tiếng nhất trong thành phố. Tôi rất thích đi học và chơi với anh chị em họ và những đứa trẻ khác trong làng, nhảy dây, vui đùa đuổi bắt nhau.

Phan Thị Kim Phúc

Continue reading

Tú Xương có thi chữ quốc ngữ hay không?

Thế Kỷ 21, số 20, đăng bài “Từ nghị định Doumer 1898 đến dụ Thành Thái 1906” của nhà nghiên cứu Bằng Vũ hàm ý trách tôi đã “phỏng đoán” Tú Xương chỉ “nghe phong thanh” chuyện cải cách khoa cử khi viết câu thơ:
“Bốn kỳ trọn vẹn, thêm kỳ nữa”

Nguyễn Thị Chân Quỳnh

Continue reading

Hãy tìm lại “khí thôn Ngưu” trong bài thơ của Phạm Ngũ Lão

“Thuật hoài” của Điện súy Thượng tướng quân Phạm Ngũ Lão. Bài thơ thất ngôn tứ tuyệt – như một Anh hùng ca – mãi mãi còn vang danh sử Việt. Đời sau cảm nhận được tráng chí chói trời Nam, một thuở hào hùng đầy “Khí thôn Ngưu, Đẩu”.

Trần Hạ Tháp

Continue reading

Chim, rắn, người và…OM

Tôi đang ở Đà lạt, ông gọi phone: Moa đang triển lãm tranh ở nhà chú Hỏa. Về đây, thích tấm nào, moa tặng. Moa tặng tranh không tặng khung, toa phải trả tiền khung. Tôi chọn một trong những bức tranh về chủ đề Chim. Bức họa tôi chọn, ông vẽ thêm cả rắn cả người.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Tháo giày

(Bài này không liên quan gì đến chuyện “thầy giáo… tháo giày” và “giáo chức… dức cháo.”)
Tôi nhớ lại một truyện rất lý thú về sự tích đôi giày. Truyện kể rằng ngày xưa có một ông vua sống rất xa xỉ. Mỗi khi đến đâu, ông bắt dân chúng nơi ấy phải trải thảm nhung trên tất cả những con đường ông đi qua…

Quyên Di

Continue reading

Việt Nam thời bán sử và những thông điệp nhân văn

Bài viết này gợi mở một khả năng, vẽ nên đôi nét sơ sài nhất về thời bán sử Việt Nam trước công nguyên. Tôi mong người Việt Nam đọc giả thuyết, nghiền ngẫm nó và sẽ phản bác, bổ sung hoặc cải sửa tùy thích, bằng bất cứ lý lẽ khả dĩ nào.

Trương Thái Du

Continue reading

Đường xưa Thành Nội

Cái tên Quán cơm Âm phủ nghe âm u rùng rợn, tưởng như phải ăn cơm chung với cô hồn các đẳng, nhưng thực tế lại là một nhà hàng có thức ăn ngon. Mà sao lại gọi là đường Âm Hồn? Muốn biết, phải tới ngay góc đường Lê Thánh Tôn và Mai Thúc Loan, sẽ thấy ở đó có một cái miếu nhỏ, sát ngay bên đường, gọi là Miếu Âm Hồn

Võ Hương An

Continue reading