Về “Sài Gòn, một góc ký ức và bây giờ”, tái bản 2020

Featured

Lần tái bản này tôi không viết gì thêm cho “Lời mở đầu”, chỉ bổ sung 5-6 tùy bút viết sau này. Ở Đà Lạt tôi nhớ Sài Gòn nên viết lăng nhăng, gọi là câu chuyện bàn rượu, cụng ly với ký ức của mình cũng được…

Vũ Thế Thành

Continue reading

Status

Sài Gòn không còn tên, nhưng còn ký ức. Trang blog này lưu giữ những ký ức vụn vặt về Sài Gòn, bởi thế mới có tên Sài Gòn thập cẩm. Không chỉ là ký ức của những người sanh ra, lớn lên ở Sài Gòn, mà còn của những ai một thời ở Sài Gòn, đang ở Sài Gòn, thậm chí chỉ một lần ghé chơi Sài gòn mà có chút gì xao động… Sài Gòn đâu của riêng ai, phải thế không? Xin mời đọc, mời viết về Sài Gòn thập cẩm trong ký ức – Ngữ Yên (chủ trương)

Liên hệ: saigonthapcam@gmail.com

Cấp của ngày xưa

Từ năm 1954, Cap Saint Jacques mới trở thành vùng biển du lịch của dân Sài Gòn. Nhưng thực tế rất ít người dân đi Cấp tắm biển. Mãi đến giữa thập niên 1960, phương tiện di chuyển cá nhân bằng xe Honda phổ biến thì Cấp được biết đến nhiều hơn với cái tên Vũng Tàu.

Trang Nguyên

Continue reading

Nghệ, gia vị vàng của cuộc sống

Ngày xưa, món kho ở ngoài Trung là món nhà nghèo. Miền Trung một thuở đông đảo dân từ rớt mồng tơi cho tới khố rách áo ôm. Nghèo nên các bà má đi chợ toàn mua thứ cá ‘cưa đôi giữa người và heo’. Những thứ cá tanh, rẻ như cho như cá úc, cá nhám, cá đuối. Để báng mùi người dân dụng đến củ nghệ.

Ngữ Yên

Continue reading

Triết lý barbecue

Thịt heo nai bò cừu gà ngỗng vịt,… hễ nướng lên là từ hương tới vị bắt mồi không chịu được. Lại phải nướng cháy cháy ăn mới đã. Thịt nạc mà nướng thì nhai xơ xác như bã trầu, phải ướp hoặc rưới thêm chút dầu sốt, khi nướng khói bay mịt mù, cay mắt sướng mũi. Tây gọi chung món thịt nướng là barbecue. Bài này nói về thịt nướng dưới cái nhìn uể oải : an toàn thực phẩm.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Đã 50 năm. Tôi không còn là “cô gái napalm”

Tôi lớn lên ở Trảng Bàng, một làng nhỏ miền nam Việt Nam. Mẹ tôi bảo hồi còn nhỏ tôi rất tươi cười. Chúng tôi sống giản dị, ăn uống đầy đủ vì gia đình có ruộng và mẹ tôi làm chủ quán ăn nổi tiếng nhất trong thành phố. Tôi rất thích đi học và chơi với anh chị em họ và những đứa trẻ khác trong làng, nhảy dây, vui đùa đuổi bắt nhau.

Phan Thị Kim Phúc

Continue reading

Tú Xương có thi chữ quốc ngữ hay không?

Thế Kỷ 21, số 20, đăng bài “Từ nghị định Doumer 1898 đến dụ Thành Thái 1906” của nhà nghiên cứu Bằng Vũ hàm ý trách tôi đã “phỏng đoán” Tú Xương chỉ “nghe phong thanh” chuyện cải cách khoa cử khi viết câu thơ:
“Bốn kỳ trọn vẹn, thêm kỳ nữa”

Nguyễn Thị Chân Quỳnh

Continue reading

Sài Gòn, la de vài hột

“…Ghé vào quán nhậu gần nghiã trang quân đội, ông bắt gặp một người lính đang ngồi uống bia một mình, trên bàn đặt hai ly bia. Anh lính vừa đi đưa đám bạn mình. Nâng ly, rồi cụng ly, rồi uống… Cứ thế, người lính uống với cái bóng của bạn mình, cho tới khi gục xuống bàn. Nhà điêu khắc lặng lẽ quan sát. Ông bắt được cái “thần sắc” nỗi buồn trên khuôn mặt, trên đôi mắt của người say nhớ bạn….”

Vũ Thế Thành

Continue reading