Qua ô cửa kính Givral

Đấy là một sáng nắng thật tươi hay một chiều thật xám. Đấy là một đám bạn bè hàn huyên to nhỏ hay đơn độc một kẻ ngồi. Có thể thế này và có thể thế kia. Nhưng quán thì vẫn thế, vẫn ngôi quán ấy, với những khung cửa kính vuông vức cách ngăn người trong – thường trầm ngâm và hơi ảm đạm – với thế giới ồn ã ngoài kia.

Quốc Bảo

Continue reading