Lục xì, lục sở và… lục sờ

Văn học dân gian có bài thơ vịnh thành phố Hà Nội thời kì mới bị Pháp chiếm đóng:

Ba bên hàng phố, thấy xôn xao,/ Trở dậy mà xem những thế nào?/ Lục sở, trò bày trong rạp tối/ Tam tài, cờ cắm ngọn thành cao /Giầy tàu thẳng gót, Ngô đi bãi/ Quần lĩnh phơi trôn, đĩ rửa hào/ Nhuộm, vện, khoang, vằn, vô số chó/ Ra tuồng đắc ý, chạy nhôn nhao. (1)(2)

Nguyễn Dư

Continue reading

Ngựa và… thẳng ruột ngựa!

Ngựa không gần gũi người Việt bằng trâu. Ngựa chỉ biết kéo xe, không biết kéo cày. Ngựa còn bị khiển trách là không chịu tham gia khề khà chén chú chén anh. Đảo mắt nhìn quanh chỉ thấy nào lẩu dê, bê thui, nào dồi chó, cật heo, nào… Thôi đừng nói nữa tao thèm!

Nguyễn Dư

Continue reading

Mì tây, miến tàu và bún ta

Lần ghé thăm Đà Nẵng, được anh bạn rủ đi ăn mì Quảng. Ăn đang ngon, tôi lỡ dại buột miệng:
– Mì ăn với… bánh phở à? Tưởng là mì thì phải ăn với mì chớ?
Anh bạn hơi lúng túng:
– Bảo đảm mì chính hiệu đấy! Từ hồi nào tới giờ tiệm vẫn làm như vậy.

Nguyễn Dư

Continue reading

Cao lầu, hẩu lốn, loạn… xà bần

Phong trào ẩm thực của ta đang thời nở rộ. Nở toe toét. Chỗ nào cũng hàng quán tấp nập, lúc nào cũng ồn ào như vỡ chợ. Li, cốc, chai, lon cụng nhau tưng bừng… Dzô! Dzô! Lợi dụng giây phút ngắn ngủi còn tỉnh táo, mời bạn đi “xem” mấy món ăn “vang bóng một thời” của Tây, Tàu và ta.

Nguyễn Dư

Continue reading

Vì sao tôi dốt môn Vạn Vật?

Hỡi các cậu bé con/ Trong lúc tuổi còn non/ Các cậu phải chăm học/ Có học mới nên khôn. Thiếu gì đứa khôn sặc tiết mà chả cần cắp sách đến trường. Thiếu gì người học suốt đời mà vẫn cứ dại. Khôn hay dại hạ hồi phân giải. Trong khi chờ đợi, thiên hạ cứ nhắm mắt cho rằng tuổi học trò là đẹp. Có lẽ chỉ có tôi mới có mấy cái kỉ niệm chán mớ đời…

Nguyễn Dư

Continue reading