Bếp lửa chiều

Hồi nhỏ,  nhớ có vở cải lương tên “Bếp Lửa Chiều Ly Biệt”. Nhớ chiếc xe lam rao tuồng chạy qua xóm phát tờ rơi. Không được xem tuồng nhưng hai chữ “Ly Biệt”  đã làm cho lòng mình rưng rưng lo sợ. Có phải rồi có lúc mình phải rời xa “Bếp Lửa Chiều” của mẹ?

Huyền Chiêu               

Continue reading

Rồi vắng bóng cọp

Thuở nhỏ tôi thường nài nỉ bà tôi kể chuyện cọp Ninh Hòa. Những câu chuyện ấy hầu như tôi đã thuộc lòng nhưng tôi vẫn thích được nghe bà kể lại để tôi vừa có cảm giác run sợ vừa thấy lòng hãnh diện vì quê hương mình từng có … nhiều cọp. 

Huyền Chiêu

Continue reading

Gió Mùa Thu Sớm Bao Dư Vị (*)

Thuở bé , ngôi nhà  của mẹ tôi nằm giữa một khu vườn thơm mùi cây trái. Tôi yêu mùi hoa bưởi buổi sáng sớm, mùi lá chuối đậy trên nồi cơm, mùi bồ kết trong nồi nước gội tóc của mẹ, mùi nhang trầm đêm giao thừa. Tôi yêu cánh đồng thơm mùi lúa chín, yêu cả mùi phân bò nồng nồng, ngai ngái khi bước chân  trên đường làng…

Huyền Chiêu

Continue reading

Đồng phục

Năm lên lớp đệ thất (lớp 6 bây giờ), tôi học ở một trường Bán Công mới mở được hai niên khóa.  Cha mẹ nghèo,  học trò  không phải mặc đồng phục, cứ có gì mặc nấy.  Hồi đó có nhiều anh chị học xong lớp nhất phải ở nhà, , bây giờ  học lại  lớp  đệ thất nên lớp học đủ mọi lứa tuổi, đủ loại y phục. Cũng vui.

Huyền Chiêu

Continue reading

Thị trấn biến mất

Thuở bé tôi vẫn nhìn về phía núi Vọng Phu để lòng bồi hồi thương cho hai bóng người hóa đá. Bà tôi cũng kể rằng vùng núi ấy có kẻ ngậm ngải tìm trầm, đi lạc trong rừng mấy mươi năm, khi tìm về được quê nhà thì đã hóa thành con vượn không còn nói được tiếng người.

Huyền Chiêu

Continue reading

Bắc kỳ di cư dưới con mắt cô gái Trung kỳ

“…Mà họ cũng là người Việt ư? Sao họ ăn mặc lạ quá. Phụ nữ mặc áo nâu có hai tà cột phía trước., có người vấn khăn nhung đen, có người bịt khăn mỏ quạ. Răng của người già đen như than. Đó là lần đầu tôi nhìn thấy người “Bắc Kỳ Di Cư”.

Huyền Chiêu

Continue reading