Mùa ruốc xứ Nẩu

Mỗi người đọng lại một mùa. Mấy hôm nay nghe người bạn xứ nẩu kể lể về mùa ruốc, làm nhớ cái mùa trong tôi: mùa lúa. Năm xưa, tôi buộc phải bỏ học, vì tên mình không có trong danh sách học tiếp và cũng chẳng biết tại sao. Chỉ suy đoán là do ba tôi là cựu sĩ quan Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Thơ sanh lỡ vận, về quê ra đồng! Tay cày thay tay viết.

Ngữ Yên

Continue reading

Một cách tiêu pha thời gian

Người nào biết tận dụng thời gian sống để làm được việc mình yêu thích, hẳn người đó hạnh phúc. Ai đó biết trân quý thời gian, chắc phải là người hiểu giá trị sống tối giản.

Hoàng Việt Hằng

Continue reading

Cuốn theo… Bánh Cuốn – Phần 1

Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao ở Hà Nội bánh ướt không nhưn gọi là bánh cuốn nhưng ở Trung và Nam thì gọi bánh ướt? Sao Nghệ – Tĩnh lại kêu là bánh mướt? Vì sao Sài Gòn có thêm món bánh ướt ăn với chả lụa, bánh tôm, rau thơm và giá? Để có câu trả lời, chúng ta hãy thử cuốn theo… cuộc đời bánh cuốn.

Minh Lê

Continue reading

Thần tửu trở thành thần… thoại

Cái gọi là “nghịch lý dân Tây” là nguồn cảm hứng cho cả trăm nghiên cứu về rượu vang. Người ta tìm thấy trong rượu vang có chất resveratrol. Đây là một trong những chất chống oxid hóa thuộc nhóm polyphenol, có nhiều trong vỏ và cuống trái nho.

Vũ Thế Thành

Continue reading

Mơ Tết 

Trời hiu hiu lạnh. Mai đã trẩy lá, cành khẳng khiu run rẩy trong gió, ấp ủ những nụ xanh non. Dưa hấu xanh đen tròn vo giấu mình giữa đám lá xanh, lặng lẽ lớn từng ngày. Đám chuối bên hè vươn mình đón nắng, tàu lá xanh mượt chờ ngày ôm nếp trắng đậu vàng thịt nâu thành đòn bánh tét ngon lành. Sắp Tết!

Minh Lê

Continue reading

“Súng đạn” trên bàn ăn

Lâu nay khi nói đến việc “giải giới súng đạn” trên bàn ăn, người ta nghĩ ngay đến nghĩa hoán dụ về “cậu nhỏ” của bò, dê và đạn của chúng ghi trong thực đơn. Bài này, phần lớn, chỉ nói đến những món ăn có tên súng, đạn và lựu đạn. Chuyện súng đạn kinh điển (ngầu pín, dương pín) cũng đề cập chút, như là một phụ lục…

Ngữ Yên

Continue reading