Các con ơi, thầy phen nầy thọ tử

Bạn hãy cùng tôi “du-lịch” một vòng xuống các miệt “hóc Bà Tó”, “chó ăn đá, gà ăn muối”, để tìm những cái lạ-lùng, lạ-lùng cả đến cái tên: Bãi-Háp, tắc Ông Do, mương Chệc Kịch, Tham-Trơi, U-Minh, Dớn, v.v.

Phi Vân

Ở đồng quê, thế mà lắm chuyện.

Nhưng hãy khoan, ta tạm dừng chơn nơi xóm Kiến-Vàng để biết thêm chút nhơn-tình thế-thái.

thọ tử

Phen này thầy… thọ tử

Thuộc làng Tân-Hưng-Đông, ấp Kiến-Vàng chia ra làm hai xóm. Thiên-hạ hai bên thù nhau từ đời nào không biết mà hồi ấy họ ghìm nhau như địch-thủ.

Và không khác hai nước đương-chiến, họ tìm mọi cách để ngầm giết nhau. Họ nuôi râu cọp, tìm đủ thứ thuốc độc bỏ trong nước, trong món ăn, thuốc nhau chết như rạ. Thành ra, ở đó không ai dám tin ai, nhà nào nhà nấy giữ- gìn từ lu nước, món ăn, tiệc-tùng đâu mời cũng không dám tới.

Một ngày ở đó là một ngày phập-phồng.

Tuy-nhiên, trong các nghề kiếm ăn, nghề “dạy học” vẫn giữ một địa-vị quan-trọng ở đồng, đâu đâu cũng không dám coi thường. Thế nên, là “thầy giáo” thì ở đâu cũng dám tới.

Con nít ở Kiến-Vàng là con nít đủ tài thao-lược.

Trên bộ, chúng ruồng tất cả rừng rậm chông gai, bắt rắn như bắt ếch, bắt chim như bắt gà, thôi thì đạo binh của rừng bụi đều kinh hồn mất vía!

Buồn! Chúng có thể lôi đầu mấy con rắn hổ ngựa từ trên cây xuống… đá như đá ba-lông, chúng có thể nắm chóp hết những con kỳ-nhông rắn mối ra “rô-ti…” nhậu rượu!

Dưới nước, tốp khác không kém, chúng là một đoàn thuỷ-quân bơi lội “dàng trời ban”. Liệng chúng xuống bùng-binh sâu hoắm tối ngày chúng không uống một chút nước, không biết lạnh, mà lại còn mò lên một mớ tôm cá, mới tài! Chúng lại thường theo cha chú ra vàm sông Mang-Giỗ ban đêm soi sấu, vớt những con sấu con đem về cho… cắn lộn.

Khi chán-chê rồi, chúng vẫy tay một cái là vật đầu đem nướng!

Khốn-nạn, tôi lại lọt đến cái xóm ghê hồn ấy! Đã bảo thầy giáo ở đâu cũng dám tới mà! Điều nên biết là trước tôi, đã có không biết bao nhiêu thầy vì chịu không nổi lũ con nít “trời đánh” ấy phải cuốn gói bỏ trường mà trốn đi.

Nhưng rồi cái thằng “thiên-lôi chạy mặt” như tôi cũng cai-quản được cả đoàn.

Dầu vậy, trước khi làm Tổng-tư-lịnh cả hai bộ thuỷ và lục-quân ấy, tôi bị thử phép gần trầy vi tróc vảy.

Nầy, lục-quân: Hạ-thủ một con rắn hổ? Chúng làm bộ như sợ-sệt, viện đến tay thầy, thì “rụp” một cái, thầy vỗ cửa hang nghe “bòm bòm”, miệng làm bộ lâm-dâm câu thần-chú “Án đà ra họng rị…” rồi chĩa đầu con rắn đem lên!

Bắt một con chim “bánh-ích”, Thầy là một tay bắn giàn thun thiện-xạ!

Chúng quyết bắt Thầy ra đồng trọn ngày chúa-nhựt để bỏ đói? Thầy vui lòng móc củ bồn-bồn, hoặc bẻ trái dừa nước ăn cho no và còn mở tiệc khao- quân là khác nữa!

Nầy, thuỷ-quân: Chúng rủ thầy chèo ghe ra cửa biển chơi mỗi chúa-nhựt? Xa bao nhiêu thầy cũng vui lòng cầm chèo lái. Vác lưới đi đánh cá cháo, lặn cá dầy? Thầy phóng xuống bùng-binh trước nhứt.

Tắm, chúng muốn trấn nước Thầy? Thầy là một con rái, hiên-ngang hoạt- động dưới nước như trên bờ!

Thế rồi, trong vòng một tháng, tôi nắm chắc chức Tổng-tư-lịnh trong tay, các… tiểu-anh-hùng đều bái-phục.

Thôi thì mặc ai làm gì thì làm, tôi nằm tréo ngoảy ở nhà, muốn cá có cá, muốn chim có chim, hô lên một tiếng là có đồ-đệ đến hầu.

Một hôm, có anh thợ săn trong ấp bắt được một con “heo cấn” (heo rừng có chửa). Anh mổ bụng lấy bọc con ra đem tiềm thuốc bắc. Đấy là món ăn quý nhất mà tôi đã thèm-thuồng từ lâu.

Anh cho mời… thầy giáo!

Lần thứ nhứt, tôi đi dự tiệc nhà người. Bữa ấy tôi ăn hết nửa con heo con còn đỏ lói trong bọc, và nhậu trên một cốc rượu rừng pha mật ong.

Về nhà bỗng-dưng tôi thấy tối-tăm mày mặt, ruột thắt gan bào.

Thôi chết rồi, chắc-chắn là tôi bị trúng thuốc độc!

Mỗi lần tưởng-tượng đến cả ngũ-tạng lục-phủ tôi sẽ liệt-bại rồi chết lần- mòn, tôi mê-sảng nằm kêu rên không ngớt miệng.

Học-trò lũ-lượt đến đứng quanh giường.

Tôi nhìn qua một lượt, nắm tay từ đứa, ứa nước mắt trối dài:

  • Các trò ơi! Thầy phen nầy thọ tử!

Anh thợ săn nghe tin cũng khiếp vía, chạy rước được một vị danh-y về khám bịnh.

Sau khi nghe tôi thuật chuyện, ông thầy chăm-chú xem mạch xong, vuốt râu cười khì:

  • Tôi nói thầy đừng giận. Hôm trước, trong mình thầy hơi yếu, thầy lại ham…ăn “heo cấn” quá nhiều. Vốn là một thức ăn hết sức bổ và hết sức mát, tì-vị thầy không chịu được, nó hàn, và sẵn thầy uống rượu rừng không quen, hai thứ đó nó “vật” thầy “sập” chớ ở đây ai “thuốc” thầy làm chi!

Phi Vân

Nguồn: Đồng quê, , tr. 59-61

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.