Sợ chút tình không đủ để tơ vương…

Trời nóng, nóng quá. Chiều nay tôi ghé qua hàng cô bé bán tạp hóa gần nhà. Cổ dạo này còn bán luôn rau và trái cây của mấy nhà chung quanh gởi. Nhà quê mà, có mấy trái đu đủ, xoài, mít, chuối…, ăn không hết thì gởi cổ bán kiếm chút tiền chợ. Khách hàng cũng loanh quanh trong xóm là chính. Thấy mấy bịch sen tươi nằm trên cái bàn thấp, tôi mừng như bắt được vàng. Trời nóng chảy mỡ như vầy, có chè hột sen ướp lạnh thì khỏi nói. 

Minh Lê

Thiệt may, hột sen đã được lột vỏ, lấy tim sẵn, chỉ chờ nấu. Tôi bắc cái xoong sứ nhỏ dày cui, cho vừa đủ nước, thêm hột sen và ít đường organic, đậy nắp xoong rồi vặn lửa thiệt nhỏ, sau đó…giao cho ông Táo. Đường organic là tôi viết y chang cái tên trên bao bì chớ hổng phải tôi “sính ngoại”, báo chí Việt Nam kêu là đường hữu cơ. Sản phẩm organic ở nước ngoài không được dùng thuốc trừ sâu, không biến đổi gen, được kiểm tra khá kỹ. Còn hàng của mình thì… nghe vậy biết vậy, “có còn hơn không”. Khoảng nửa tiếng sau, mùi thơm dìu dịu của sen đã bay khắp nhà. Trong chén sứ trắng tinh là những hột sen có bùi, có dẻo, hơi ngòn ngọt do thấm nước đường. Chè để tủ lạnh vài ba tiếng ăn càng ngon, nước chè và sen thanh mát tận trong lòng, xua đi cái nóng gay gắt của ngày hè. Hèn chi ông bà mình có câu:

                                    “Thương chồng nấu cháo le le,

                                Nấu canh bông bí, nấu chè hột sen.”

            Le le là con vịt trời, nghe nói thịt thơm ngon hơn vịt nuôi và nhiều đạm nên có tác dụng bồi bổ cơ thể, có điều con le le hơi… ốm nên thường được hầm nấu cháo để tận dụng cho hết chất bổ. Còn canh bông bí, có chỗ ghi là “canh bông lý”, “canh thiên lý”. Nếu dựa vào tác dụng y học thì bông bí “thanh nhiệt, giải độc, tiêu sưng, cầm máu” trong khi hoa thiên lý “an thần, làm ngủ ngon giấc, giảm tiểu đêm, đỡ mệt mỏi” (anh Google nói vậy) nghe đề u tốt hết. Chỉ khác là hoa thiên lý có nhiều ở miền Bắc còn bông bí trồng nhiều ở miền Nam. Tôi còn cẩn thận hỏi anh Google “canh bông bí” là bông bí đỏ, bí xanh hay bí ngòi. Kết quả ảnh trả lời “bông bí đỏ”, vì không thấy ai bày nấu bông bí xanh hay bí ngòi hết. Canh bông bí đỏ nấu với tôm đồng vừa ngọt vừa mát vừa… rẻ. Các bậc vợ hiền ngày xưa khôn trời thần đất lở, đầu tiên nấu cháo le le, sau đó kiếm không có le le nên dỗ mặn cho ăn canh bông bí, xong lại dỗ ngọt cho chén chè hột sen, làm mấy ông có nóng mấy cũng phải… hạ hỏa. 

            Thiệt ra không có hột sen, nấu chè đậu xanh phổ tai cũng ngon mát trời ông địa luôn. Đậu xanh nguyên hột chịu khó ngâm vài tiếng cho mềm, phổ tai ngâm nước rồi bóp qua muối cho bớt nồng mùi của biển. Nấu đậu mềm mới cho đường, rồi thêm phổ tai, có người bày cho thêm chút muối để “dằn”, vị ngọt sẽ đậm đà hơn. Chè đậu xanh phổ tai để lạnh ăn mới ngon, nhưng đừng để lạnh lâu quá đậu sẽ cứng, không thì đập đá bỏ vô chè ăn cấp thời cũng bá cháy. Đậu bùi, phổ tai giòn, nước chè vừa ngọt vừa mát. Tôi táy máy đặt câu hỏi: sao không kêu rong biển mà kêu phổ tai? Hỏi anh Google ảnh cũng chịu thua, từ điển không có “phổ tai”, tôi đành nhờ cố vấn ẩm thực K. liền được giải đáp:

            “Từ gốc của rong biển trong tiếng Quảng đông là hai-tai, lâu ngày người Việt mình đọc trại ra thành phổ tai. “Hai” là “hải”, tức biển, “tai” là tua, do rong biển có nhiều nhánh như nhiều tua của con mực. Tôi có hàng xóm là cô giáo dạy tiếng Hoa nên mới biết thôi.”

            Tôi phục độc giả K. sát đất, mà bị chặn câu cuối nên hổng dám nói, đành rối rít cám ơn. 

            Món chè cuối là chè khoai môn tím nước dừa. Đừng nghĩ chè nước mới đã khát nghen, chè này để lạnh ăn bùi bùi, béo béo, từng muỗng có khoai có nếp, nước dừa hơi mằn mặn đi cùng vị ngọt nhẹ của khoai và nếp, không chỉ đã khát mà còn…đỡ đói nữa. 

            Chắc có bạn đọc đang nghĩ: nhiều món chè khác cũng ngon bá cháy sao không thấy kể? Vì tôi vừa “truyền thống”, vừa “nhà quê”, chỉ biết vài món đơn giản thôi à. Nói giỡn chớ tại hôm trước có người nhắc mấy câu thơ của Nguyên Sa trong bài “Tuổi 13”:

                        “Áo nàng vàng, anh về yêu hoa cúc,

                        Áo nàng xanh, anh mến lá sân trường.

                        Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương,

                        Anh thay mực cho vừa màu áo tím.”

            Xong rồi người đó thương cho mấy “chàng” không có ai thèm làm thơ tặng hết. Tôi nổi máu anh hùng rơm, lỡ hứa nên mới tìm ba món chè làm cảm hứng đặng họa lại đoạn thơ trên mà “lăng-xê” các chàng:

                        Áo chàng vàng như chè sen thanh mát,

                        Áo chàng xanh, em nấu phổ tai nè.

                        Sợ chút tình không đủ để tơ vương,

                        Khoai môn tím nước dừa thương áo tím.

            Tưởng đâu hoàn thành lời hứa là xong, không dè lại bị chê là thơ không “sâu sắc, toàn diện” bằng ca dao. Lần này tôi nổi bão: thời nay le le tuyệt chủng hết rồi, phần do bị săn bắt thẳng tay, phần do thuốc trừ sâu phun khắp nơi làm sao sống nổi; bông bí cũng ngày càng hiếm vì người đông nên đất vườn ở nhà quê chuyển qua làm đất ở, đất kinh doanh; họa may còn hột sen, nhưng ao cũng đang bị lấp dần để… làm chuyện khác mau có tiền hơn. Tôi đã rất tự giác chọn ba thứ chè “khó tuyệt chủng” để quý bà cùng quý ông “chia ngọt sẻ bùi” giữa cái thời buổi nhiễu nhương này, còn muốn gì nữa? 

            Dĩ nhiên, phe đối thủ hết đường cãi lại. 

            Chúc các bạn yên tâm ăn chè!

Minh Lê (Suối Tiên 7/2020)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.